Hiển thị các bài đăng có nhãn Bản quyền Bóng đá. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bản quyền Bóng đá. Hiển thị tất cả bài đăng

18 tháng 2, 2012

VPF: Khi niềm tin bị lung lay

Cuộc chiến bản quyền truyền hình giữa VFF-AVG-VPF vẫn chưa có hồi kết khi VPF đã gửi khiếu nại. Nhưng chính cái lúc cần sự đoàn kết nhất, cần một sự tin cậy lớn lao của người hâm mộ, có vẻ như niềm tin từ mọi phía dành cho VPF đang bắt đầu lung lay.


VPF được ra đời với sự nhất trí của 100% các ông bầu tham dự hội nghị giữa VFF và các ông bầu, cũng không thể quên rằng VPF được ra đời chính là nhờ vào sự ủng hộ rất cao của dư luận. Bởi người hâm mộ mang một niềm tin, VPF sẽ khắc phục được nhiều yếu kém mà trước kia VFF không thể làm được.

Tuy nhiên, nếu nhìn vào những gì VPF đã làm cho nền bóng đá nước nhà thì thật khó để bình luận, khi mà kết quả chỉ gần như một con số không tròn trĩnh.

Nếu như người ta đã rêu rao về việc sẽ xóa bỏ được việc một ông bầu nắm hai đội bóng, hay thưởng quá nhiều tiền sau mỗi trận đấu, hay như việc VPF sẽ khắc phục được việc các đội thờ ơ với cầu thủ trẻ. Nhưng trong những việc mà VPF vạch ra, đã hoàn thành được phần việc nào chưa? Không cần trả lời, có lẽ nhiều người đều đã biết.

Niềm tin mà NHM dành cho VPF đang bị lung lay

Người hâm mộ hy vọng vào một cuộc đấu tranh giành bản quyền truyền hình mang tính hợp pháp nhanh gọn của VPF, giống như nhiều lần "tung đòn" mang tính bí hiểm của Phó Chủ tịch HĐQT VPF Nguyễn Đức Kiên. Nhưng cho đến thời điểm hiện tại, khi đoàn thanh tra đã công bố kết luận cuối cùng. Và nếu lấy kết luận đó làm chuẩn, thì những điều mà VPF làm hoàn toàn dai dẳng và dường như chỉ mang tính kích động.

Không bàn luận tính đúng sai của việc tranh chấp bản quyền truyền hình, cũng như tính đúng sai trong bản kết luận của đoàn thanh tra nhưng nếu cuộc chiến bản quyền truyền hình mà bầu Kiên (đại diện cho VPF) khởi xướng, diễn ra quá dai dẳng trong khi giải đấu vẫn còn rất nhiều mặt hạn chế, thì niềm tin mà người hâm mộ giành cho VPF như lúc Cty này mới ra đời, chắc chắn không còn được nguyên vẹn.

Sẽ có hàng loạt câu hỏi được đặt ra. Liệu đây có phải là một cuộc đấu tranh hoàn toàn hợp pháp? Cuộc tranh chấp bản quyền truyền hình khi nào mới có hồi kết? Những điều hay ý đẹp mà các ông bầu vạch ra đến lúc nào mới trở thành sự thật?

Hay bóng đá Việt Nam sẽ ngập trong những tranh cãi bất tận giống như con đường mà bầu Kiên đã vạch ra (hôm 9/2) nếu như không bằng lòng với kết quả của đoàn thanh tra.

Trong khi mới đây nhất, ba thành viên trong HĐQT VPF (ông Lê Hùng Dũng, bà Đinh Thị Thu Trang, ông Phạm Ngọc Viễn) đã ký vào một văn bản bày tỏ sự không bằng lòng với việc VPF gửi khiếu nại lên Bộ VH-TT-DL và Tổng Thanh tra Chính phủ. Vậy việc VPF đấu tranh trong vấn đề bản quyền truyền hình, được bao nhiêu thành viên trong HĐQT VPF tán thành vẫn là câu hỏi chưa có lời đáp.

Rất nhiều câu hỏi được đặt ra để những người đang đấu tranh "vì bóng đá Việt Nam" giải đáp. Bởi niềm tin của người hâm mộ đang bị lung lay dữ dội, và chắc chắn nó không còn nguyên vẹn như lúc các ông bầu cho ra đời VPF.

Phạm Mạnh

15 tháng 1, 2012

VPF đã làm được gì cho bóng đá Việt Nam?

Đã hứa hẹn rất nhiều, đã tuyên bố rất lớn, và đã cho kích nổ những “quả bom tấn” gây xôn xao dư luận, vậy tính đến lúc này VPF đã thực sự làm được những gì cho BĐVN?

VPF đã “làm được” một thứ, đó là làm cả làng cả nước bỗng nhiên rúng động với một vụ tranh chấp bản quyền truyền hình các giải Bóng đá Quốc gia. Nhìn ở một góc độ nào đó thì sự rúng động này cũng có những mặt tích cực nhất định, bởi lâu lắm rồi, trước một mùa giải mới, BĐVN mới lại được người ta đồng loạt quan tâm đến như thế.

Nhưng cái được bé tí tẹo này, chẳng thấm là bao so với những cái mất lớn lao, mất khủng khiếp liên quan tới sự ổn định của một nền bóng đá. Cứ nhìn lại mà xem, những vòng đấu đầu tiên của Cúp QG và Super League, sân cỏ xuất hiện vô số những tình huống bạo lực, từ việc các cầu thủ “chém chân” nhau, tới việc đã nhảy bổ vào đánh nhau, trong đó “quân ta” đánh “quân địch” cũng có, mà “quân ta” đánh “quân mình” cũng có. Cứ nhìn lại mà xem, bóng chỉ lăn được vài vòng, thế mà những tiếng oán thán trọng tài, trong đó có những tiếng “oán” về việc trọng tài đã bênh một đội bóng của một ông bầu tai to mặt lớn trong HĐQG VPF cứ liên tiếp diễn ra. Chưa hết: Một số vua sân cỏ kêu ca mình bị nợ lương, một số sân bóng bị “điểm huyệt” về tình trạng náo loạn khán đài – loạn tới mức pháo sáng thậm chí được ném thẳng vào BHL đối phương.


Trước một lô một lốc những vấn đề thuộc về “chuyên môn giải đấu” như thế, VPF đã làm gì? Họ đã phạt cái sân náo loạn kia 20 triệu đồng – một cái án mà chỉ vừa xuất hiện lập tức đã được người ta nhận định là “xử như không xử”. Họ đã treo một cầu thủ mắc tội “oánh nhau” nọ 2 trận đấu, nhưng lại treo ở trận địa Cup QG – cái cúp vô thưởng vô phạt, trong khi về lý, đáng ra cầu thủ ấy phải bị treo ở sân chơi Super League. Tất cả nói lên điều gì? Nó nói rằng VPF không có khả năng cầm cương các giải đấu, không có khả năng duy trì sự công bằng của một cuộc chơi.

Vì sao? Vì, VPF không xây dựng và duy trì được một mô hình hoạt động thông minh như những gì mình hứa hẹn? Vì, phần lớn những nhân vật chóp bu trong VPF cũng đồng thời là ông chủ của nhiều đội bóng, nên khi đụng vào những đội bóng ấy, những người điều hành cuộc chơi như các trọng tài, giám sát, rồi các ông trưởng giải, trưởng ban kỷ luật đều ít nhiều phải nhớ đến câu “vuốt mặt nể mũi”? Hay vì kể từ khi ra đời VPF đã dồn mọi tâm huyết, mọi sức mạnh, mọi tinh thần vào cuộc “đại chiến bản quyền truyền hình bóng đá” nên không còn tâm sức chỉ đạo và điều hành hàng loạt những công việc căn cơ, trọng yếu khác mình đang gánh vác?

Mà hỡi ôi, cái việc mình dồn tâm huyết, sức lực kia giúp VPF được mát mày mát mẻ, qua đó giúp cho Bóng đá Việt Nam được bay bổng thăng hoa thì chẳng nói làm gì. Đằng này, trong cái việc đã được xác định là “trọng đại” ấy, cái việc khiến mình phải lao tâm khổ tứ ấy, những quan thầy VPF đã đi từ hết sai phạm này đến sai phạm kia. Đầu tiên là những sai phạm trong việc phủ nhận bản hợp đồng truyền hình mà VFF đã ký với AVG, trong khi thực tế họ thậm chí còn chưa được VFF chuyển giao hết quyền lợi và nghĩa vụ để đủ tư cách đứng lên nói (mới chỉ là nói thôi nhé, chứ chưa phải là tranh cãi, kiện tụng) quanh vấn đề này. Sau đó là những sai phạm trong việc suy diễn, xuyên tạc công văn chỉ đạo của Văn phòng Chính phủ, rồi dùng hàng loạt những thủ thuật phản trắc khác, như lợi dụng diễn đàn, lợi dụng báo chí để lèo lái, “định hướng dư luận” theo cách có lợi cho mình.

Với một thực tiễn như thế, hãy thẳng thắn, sòng phẳng đặt ra câu hỏi: VPF từ khi ra đời đã thực sự xây dựng Bóng đá Việt Nam hay chỉ làm rối loạn Bóng đá Việt Nam? Những nhân vật “được ăn được nói” trong ngôi nhà VPF đã thực sự vun đắp cho một nền bóng đá trong sáng, phát triển bền vững, hay đã phá hoại những mầm mống tốt đẹp đang có, để xây dựng mọi thứ phù hợp với lợi ích của mình? Sẽ có người hỏi: Lợi ích ở đây là lợi ích gì vậy? Thì những người hiểu việc cũng đã bàn tán, xì xầm từ lâu rồi đấy: Một bộ phận các ông bầu dường như muốn mượn bóng đá để đánh bóng thương hiệu mình và doanh nghiệp của mình(?) Họ muốn làm chủ các giải bóng đá, muốn làm chủ bản quyền truyền hình bóng đá dường như để “đón trước” cái đề án cá cược thể thao mà các cơ quan chức năng đang nghiên cứu – cái đề án mà nếu được đưa vào thực tiễn thì những ông bầu đó, trong tư cách của những nhà điều hành giải đấu chắc chắc sẽ thu lại bội tiền(?)

Với những xảo thuật tinh vi ẩn dưới lá cờ “vì sự phát triển của Bóng đá Việt Nam” VPF đã đánh lừa được một bộ phận dư luận, nhưng chắc chắn không thể đánh lừa được toàn dư luận. Với những phát biểu giật gân, “phô” ra những hứa hẹn mĩ miều, họ có thể dọa dẫm được những người yếu bóng vía, chứ không thể dọa dẫm nổi công lý của cuộc đời.

Mà cũng đã đên lúc công lý cần phải đối xử ngược trở lại với những kẻ lộng ngôn, ngông cuồng như thế. Nói thẳng ra: Đã đến lúc VPF cần phải được giải tán, vì chỉ có như thế Bóng đá Việt Nam mới được “cứu rỗi”, và tất cả những ai muốn mượn Bóng đá Việt Nam (nếu nó có thật) để tìm lợi ích cá nhân mới không thể hiện thực hóa những ý đồ cục bộ của mình. Đã đến lúc Bộ VH-TT và Du lịch cần xem xét lại có nên để VPF có vai trò với bóng đá Việt Nam hay không?

Dương Tùng Anh

28 tháng 12, 2011

Bản quyền của Công ty Nghe nhìn toàn cầu AVG về bóng đá như thế nào?

Phạm Nhật Vũ (Chủ tịch HĐQT AVG)

Dù không muốn nói về mình nhưng tôi vẫn xin khẳng định: AVG đã thực hiện đúng cam kết với VFF.Đến ngày hôm nay cũng đã có gần 40 Đài PT-TH của các tỉnh, thành phố có ký kết với chúng tôi để truyền dẫn phát sóng các trận đấu phục vụ người xem truyền hình. Đối với Đài VTV và VTC, tôi không dám tin rằng họ sẽ không phục vụ đông đảo người xem trong cả nước.

Cũng là một người cầm bút, trước những dư luận gần đây, trước những bài viết và rất nhiều cuộc điện thoại đề nghị phỏng vấn của các phóng viên về bản quyền truyền hình bóng đá, tôi thấy mình có trách nhiệm phải lên tiếng. Thông qua các cơ quan báo chí, tôi xin được chia sẻ với các bạn đọc một số nội dung, đồng thời còn là những tâm sự của mình. Tất cả bắt đầu bằng bốn chữ mà tôi đã được dạy là: DOANH SINH CHÍNH NGHIỆP.

Bốn chữ này được thêu trên một tấm lụa do Thầy của tôi tặng cho tôi. Chúng ta có thể hiểu nôm na là người làm kinh doanh luôn phải sống và làm việc chân chính. Giáo lý của Nhà Phật cho ta biết Nghiệp (tiếng Sanskrit là Karma, tiếng Pali là Kamma) là hành vi, hành động… nhưng cũng là kết quả. Dưới một điều kiện nhất định, mỗi tác động (Nghiệp Nhân) sẽ tạo ra một kết quả (Nghiệp Quả). Nghiệp đến từ Thân (hành động), Khẩu (ngôn ngữ, bao gồm cả viết và nói) và Ý (suy nghĩ - ngay từ khi khởi Tâm) của chúng ta. Vì vậy, Chính Nghiệp là phải Chính cả về Thân, Khẩu, Ý. Bởi thế, đã nói là phải nói đúng, nói là phải làm. Nói mà không làm, nói mà không đúng sự thật là nói sai, nói dối. Như vậy là thiếu tự trọng và thiếu cả tôn trọng người khác. Do nhận thức được điều này nên cá nhân tôi thường phải rất tính toán và dè dặt trước bất kỳ một tuyên bố nào.


Trở lại với bản quyền bóng đá, kể từ khi anh Kiên nói và khởi động việc thành lập VPF, tôi đã quan sát, đã lắng nghe rất kỹ. Nhưng mãi đến ngày hôm nay tôi vẫn chưa hiểu động cơ và tính mục đích của việc đòi xem lại Hợp đồng mà VFF đã ký với AVG. Chưa thấy mối liên quan nào giữa việc xây dựng và phát triển bóng đá (là một trong các mục tiêu của việc thành lập ra VPF) với việc đòi xem xét và lấy lại bản quyền của AVG.



AVG đã thực hiện đúng cam kết với VFF về bản quyền truyền hình.

Rõ ràng việc bắt tay vào uốn nắn, điều chỉnh để bóng đá Việt Nam được nâng tầm là việc làm rất cần thiết. Có điều là ai làm? Làm như thế nào? Bắt đầu từ đâu? Kế hoạch cụ thể là gì..., đều là những câu hỏi mà chúng ta phải có sự suy tính hết sức nghiêm túc. Phải đầu tư thời gian, công sức, trí tuệ chứ không phải chỉ có tiền là đủ. Do vậy, những gì mà anh Kiên đã tuyên bố, tôi không tin. Mà quả thật cũng chưa thấy có sự đảm bảo nào trong đó đáng để tin. Nhưng tôi thấy vẫn có thể tin được phần nào vào VPF bởi cũng đã có những mô hình như vậy thành công ở nước ngoài. Hơn nữa trong VPF có nhiều ông bầu đáng được tôn trọng vì thái độ và những cống hiến, những hành động thực sự vì bóng đá như anh Đức, anh Hiển, anh Thắng…

Vậy còn AVG của chúng tôi thì sao? Dù không muốn nói về mình nhưng tôi vẫn xin khẳng định: AVG đã thực hiện đúng cam kết với VFF. Thực ra, chúng tôi đã suy nghĩ và hành động còn nhiều hơn thế nữa vì sự phát triển của bóng đá Việt Nam. Có một sự thực nữa cũng cần phải nói rõ để mọi người cùng biết là chúng tôi không lấy tiền từ người xem truyền hình. Chúng tôi lấy tiền từ các đơn vị mua quảng cáo, tài trợ và chúng tôi chia lợi nhuận với các nhà Đài. Cụ thể hơn, chúng tôi sản xuất, thu - ghi các trận đấu rồi truyền dẫn về các nhà Đài và đề nghị chia đôi thời lượng quảng cáo (trước, trong và sau trận đấu) với các nhà Đài. Như vậy, nếu một Đài nào đó không phát sóng phục vụ nhân dân thì đó là việc của các nhà Đài chứ không phải lỗi của chúng tôi.

Đến ngày hôm nay cũng đã có gần 40 Đài PT-TH của các tỉnh, thành phố có ký kết với chúng tôi để truyền dẫn phát sóng các trận đấu phục vụ người xem truyền hình. Đối với Đài VTV và VTC, tôi không dám tin rằng họ sẽ không phục vụ đông đảo người xem trong cả nước. Thực tế, Ban Thể thao, Giải trí và Thông tin Kinh tế của VTV do anh Tiến đại diện và VTC do Quang Huy đại diện đang làm việc với người của chúng tôi để thống nhất các điều kiện tiếp sóng các giải đấu.
 
Nói dài thế này bởi tôi mong mọi người cùng hiểu đúng về những gì đang diễn ra xoay quanh bản quyền truyền hình bóng đá. Cá nhân tôi, người đang còn mon men theo con đường Đạo Phật, tu hành chưa đến đầu đũa gì, thành quả cũng không đạt được là bao thì vỗ ngực xưng tên là việc chắc chắn không dám làm. Do nhớ đến những gì Thầy tôi đã dạy và hành động ít nhiều cũng theo những lời dạy ấy nên tâm thái tôi vẫn luôn rất bình an, tự tại.

Trên đây là những chia sẻ, những tâm sự của cá nhân tôi, nhưng cũng là những gì đang diễn ra với AVG.
Tôi cam kết hoàn toàn chịu trách nhiệm về những điều đã đề cập trong bài viết này.
Cũng qua đây, cho phép tôi được gửi tới toàn thể các bạn đọc những lời cầu chúc an lành, tốt đẹp./.

P.N.V.